Luôn t́m kiếm lời Ngài chỉ
dạy
Lúc sắp về với Chúa,
Mô-sê chuyển giao quyền lănh đạo Ít-xra-en lại cho Giô-suê.
Thiên Chúa tán thành sự kiện này bằng cách chỉ thị cho ông :
“Ngươi phải mạnh bạo và rất can đảm để lo thi hành tất cả Lề
Luật mà Mô-sê, tôi trung của Ta, đă truyền dạy ngươi. Đừng
đi trệch bên phải bên trái, ngoài Lề Luật, để được thành
công ở bất cứ nơi nào ngươi đi tới” (Gs 1, 7).
Thoạt đầu, Giô-suê t́m
hiểu Thánh Ư cho từng hành động của ḿnh. Thiên Chúa đă chỉ
thị cho ông vượt qua sông Gio-đan (Gs 3), dựng lên mười hai
bia đá kỷ niệm (Gs 4), tái lập giao ước cắt b́ (Gs 5) và
triệt hạ thành luỹ Giê-ri-khô kiên cố (Gs 6). Trong toàn bộ
các thời điểm lịch sử này, Giô-suê đều lắng nghe và một mực
vâng lời Ngài ; “Đức Chúa ở với ông Giô-suê, và danh tiếng
đồn ra khắp xứ” (Gs 6, 27).
Tuy nhiên, sau chiến thắng
nhiệm mầu tại Giê-ri-khô – sau khi Giô-suê mục kích tường
thành sụp đổ giữa tiếng tù và và tiếng reo ḥ xung trận –
ông ngày càng tin tưởng ở chính ḿnh hơn. Và đến lúc tấn
công thành Ai vốn là một thành nhỏ, Giô-suê đă trông cậy vào
sức mạnh bản thân và lời cố vấn của người đời thay v́ t́m
hiểu ư Chúa.
Gs 7, 3-4
“Chỉ cần khoảng hai hoặc ba
ngàn người lên mà đánh thành Ai. Đừng làm khổ toàn dân trong
vụ này, v́ bọn kia không đông mấy. Vậy có chừng ba ngàn
người trong dân đă lên đó, nhưng họ đă chạy trốn trước mặt
người thành Ai.”
Việc tiến đánh thành Ai
dường như là một quyết định hời hợt. Đây chỉ là một thành
nhỏ trong khi đội quân Ít-xra-en hùng mạnh bội phần. Trước
đó, Thiên Chúa đă ban những chỉ thị cần thiết để dân chinh
phục miền đất hứa cùng với một lời bảo đảm chiến thắng :
“Mọi nơi bàn chân các ngươi dẫm lên th́ Ta đă ban cho các
ngươi rồi...Không ai sẽ đứng vững trước mặt ngươi”
(Gs 1, 3 & 5). Thế nhưng điều Giô-suê không biết là
Ít-xra-en đă phạm tội – các trận chiến thiêng liêng sẽ ngăn
chận bất cứ thắng lợi vật chất nào ; “V́ thế, con cái
Ít-xra-en sẽ không thể đương đầu với địch thù của chúng” (Gs
7, 12). Lời bảo đảm chiến thắng luôn ngụ ư các bạn phải bước
đi với Thiên Chúa và trong quyền năng của Ngài.
Lần cuối lúc ta t́m kiếm
và lănh nhận lời Chúa chỉ dạy là khi nào ? Nếu lúc ấy ấy ta
mất nhiều thời gian hơn lần chọn giải pháp cho một vấn đề
gần đây nhất, có lẽ chúng ta đang mưu định chiến đấu trên
một mặt trận không thế nào thắng được. Các bạn đừng bao giờ
tự phụ rằng ḿnh thông suốt kế hoạch của Thiên Chúa đến độ
không cần cầu xin Ngài ban cho chỉ thị rạch ṛi. Không phải
v́ Ngài đă phán “Anh em hăy đi và làm cho muôn dân trở thành
môn đệ” (Mt 28, 19) mà chúng ta có thể lạm dụng đường lối
hoặc cách bố trí thời gian của Ngài ; “V́ không có Thầy, anh
em chẳng làm ǵ được” (Ga 15, 5).
Thiên Chúa sẽ chỉ đường đi,
song các bạn phải cầu xin Ngài hướng dẫn ; “Con luôn nhớ có
Ngài trước mặt ; được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ” (Tv
16, 8). Sự thành bại trong các trận chiến không hề được định
đoạt bởi sức mạnh cá nhân của chúng ta hay thế yếu của kẻ
thù. Muốn chiến thắng, ta phải để Thiên Chúa dẫn đắt mỗi
bước đi của ḿnh. Cho dù một quyết định có vẻ thờ ơ ra sao,
các bạn hăy bảo đảm rằng ḿnh đang tiến bước trong quyền
năng của Thiên Chúa và luôn t́m kiếm lời Ngài chỉ dạy.
|