Cùng một ý hướng như nhau

   Qua thông điệp “Môn đệ của Thầy”, các bạn đã thấy yêu thương nhau minh chứng cho thực tại chúng ta trở thành môn đệ thật sự của Đức Ki-tô như thế nào ; “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này : là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13, 35). Các bạn cũng đã thấy chúng ta được mời gọi có một đức ái hy sinh, và phải quan tâm đến những kẻ khốn cùng – đó là những người neo đơn, đau khổ, khắc khoải, ngã lòng hay đói khát – đang cần được chúng ta hành động dứt khoát.

   Song có một cách khác để biểu hiện đức ái Ki-tô giáo – một tình yêu vẫn mang nặng tính hy sinh, đồng thời đòi hỏi các bạn phải kiềm hãm một số hành động cũng như lời ăn tiếng nói, và nhất định là các bạn phải cầu nguyện nhiều hơn nữa. Đây là loại tình yêu dẫn đến sự kết hợp mọi người chung quanh ta nên một trong tình tương thân tương ái.

1 Cr 1, 10

   “Thưa anh em, nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, tôi khuyên tất cả anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói, và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy sống hòa thuận, một lòng một ý với nhau.” 

   Có câu chuyện về một người đắm tàu đang trôi giạt ngoài biển khơi. Anh ta đang bì bõm trong sóng nước và mọi tia hy vọng được cứu hộ đang tắt dần. Bất chợt một chiếc tàu xuất hiện ở chân trời và đang tiến về hướng anh ta. Cảm thấy mạnh hẳn lên, anh ta vẫy tay kêu cứu loạn xạ : Mình sắp thoát hiểm đến nơi rồi ! Tuy vậy, khi con tàu tiến lại gần hơn, anh ta nhận ra các hành khách trên tàu đang quát tháo với nhau ; nhiều người khác đấm đá, khạc nhồ vào nhau ; thậm chí có người còn bị xô xuống biển. Không để mất thêm giây phút nào, anh ta bắt đầu bơi ra xa khỏi chiếc tàu càng nhanh càng tốt.

   Chúng ta là những hành khách trên con tàu Phúc Âm, và Lời Chúa không ngừng kêu gọi mọi người hiệp nhất với nhau : “Anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Đức Ki-tô...luôn đứng vững, cùng chung một tinh thần, một lòng một dạ cùng nhau chiến đấu vì đức tin mà Tin Mừng mang lại cho anh em” (Pl 1, 27). Nếu liên kết với Đức Ki-tô, các bạn phải “có cùng một cảm nghĩ, cùng một lòng mến, cùng một tâm hồn, cùng một ý hướng như nhau” (Pl 2, 2). Trong lời cầu nguyện với Chúa Cha, Đức Giê-su đã vạch rõ vì sao chúng ta phải một lòng một dạ : “Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con” (Ga 17, 21).

   Hiệp nhất không hề là lời kêu gọi thỏa hiệp các tín lý cơ bản trong sách Tin Mừng. Chúng ta đừng bao giờ nhượng một tấc đất nào về sự cần thiết và tính trọn vẹn phải hiến mình cho Chúa Giê-su. Khi bắt đầu chia rẽ vì những đế tài như nghi thức phụng tự, cấu trúc chương trình, hay vẻ bên ngoài nơi thờ phượng, rõ ràng chúng ta đã vượt quá giới hạn hiệp nhất của Thánh Kinh.

   Tôi không thể đặt ra tiêu chuẩn chính xác nào cho sự đoàn kết trong giáo xứ các bạn. Thế nhưng tôi mạnh dạn gợi ý rằng vẫn còn nhiều không gian cho sự hiệp nhất hơn là theo vẻ ban đầu. Nếu chân thành rũ bỏ thói kiêu ngạo và thấu triệt ý hướng của Thiên Chúa về sự đồng tâm nhất trí, các bạn sẽ nhận ra còn lắm cơ hội cho ơn sủng và tình yêu. Các bạn hãy thật sự chứng tỏ lòng mến của Đức Ki-tô. Hãy xích lại càng lúc càng gần hơn với Người và cho thế gian thấy rằng chúng ta có cùng một tâm hồn, cùng một ý hướng như nhau.