Lữ khách trên mặt đất
Được coi là một phần
trong kế hoạch tạo dựng của Thiên Chúa đă là một ân huệ lớn
lao. Và là một niềm vinh hạnh khi ta được nh́n thấy qua vẻ
đẹp của thế giới này “những ǵ người ta không thể nh́n thấy
được nơi Thiên Chúa – tức là quyền năng vĩnh cửu và thần
tính của Ngài” (Rm 1, 20). Mọi loài thảo mộc và muông thú ;
mọi núi đồi, thung lủng, sông nước và biển cả ; mọi tinh tú
trên trời và mọi người nam nữ cũng như trẻ thơ, tất cả đều
ca tụng vinh quang Thiên Chúa và chứng thực cho sự đường bệ
của Ngài. Thế nhưng mặc dầu được tô điểm bằng mọi nét hùng
vĩ như vậy, thế giới này không phải là mái ấm của chúng ta.
Pl 3, 19-21
“Họ là những người chỉ nghĩ
đến những sự thế gian. C̣n chúng ta, quê hương chúng ta ở
trên trời, và chúng ta nóng ḷng mong đợi Đức Giê-su Ki-tô
từ trời đến cứu chúng ta. Người có quyền năng khắc phục muôn
loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn
của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.”
Khi ta trông cậy vào Chúa
Giê-su, Người ban cho ta phương tiện để được kết hợp cùng
với Chúa Cha và để được Ngài “tiền định cho ta làm nghĩa tử”
(Ep 1, 5). Nhờ ơn sủng, chúng ta được nhận làm nghĩa tử và
trở nên “người đồng hương với các người thuộc dân thánh, và
là người nhà của Thiên Chúa” (Ep 2, 19). Nếu hiểu được ư
nghĩa thế nào là “nhà của Thiên Chúa” – cho dù với một mức
độ khiêm tốn – chúng ta sẽ nới lỏng mọi dây ràng buộc với
thế gian này.
Ông Áp-ra-ham đă sống một
đời sống đức tin. Khi nghe tiếng Chúa bảo phải gói ghém toàn
bộ đồ đạc trong nhà mà ra đi, ông lập tức vâng lời “ra đi mà
không biết ḿnh đi đâu” (Dt 11, 8). Áp-ra-ham không hề quan
tâm đến nơi trú ngụ trên trần thế ; ông “mong ước một quê
hương tốt đẹp hơn, đó là quê hương trên trời” (Dt 11, 16).
Áp-ra-ham tôn vinh Thiên Chúa nhờ đức tin, trong khi ông vẫn
c̣n “là ngoại kiều, là lữ khách trên mặt đất” (Dt 11, 13).
Các bạn đă được sinh ra
trên thế giới này với mọi vẻ đẹp và những cám dỗ của nó.Thật
vậy, khi hiến dâng cuộc sống ḿnh lên Đức Ki-tô, các bạn
được đặc cách sai đến thế gian với sứ vụ rao giảng Lời Chúa
; “Như Cha đă sai con đến thế gian, th́ con cũng sai họ đến
thế gian” (Ga 17, 18). Song các bạn đừng bao giờ để ḿnh gắn
bó với các giá trị trần thế, cũng như đừng bao giờ nên mê
hoặc bởi những ǵ thế gian có thể cung phụng. Chúng ta được
sai đến trần thế nhưng không bao giờ là của trần thế ; “Họ
không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế
gian” (Ga 17, 16).
Người ta định nghĩa “mái
ấm” là nơi các bạn cảm thấy tiện nghi ấm cúng ; là nơi các
bạn cất giữ của cải và là nơi các bạn có thể t́m thấy b́nh
an cho tâm hồn. Nếu ta là con cái của Thiên Chúa, th́ mái ấm
trường cửu của chúng ta là thiên đàng và chúng ta có thể
mạnh dạn tuyên bố, “Cứ lấy đi những ǵ tôi có, nhưng hăy để
Chúa Giê-su lại cho tôi, v́ bấy nhiêu cũng đủ !” Thế gian
này có thể RẤT xinh đẹp và cuộc sống chúng ta phải luôn là
cách diễn đạt phong phú cho việc phụng tự Thiên Chúa. Tuy
vậy, các bạn hăy nhớ rằng...ḿnh chỉ là “ngoại kiều, là lữ
khách trên mặt đất.”
|